Tuesday, 25 January 2022

 


Trích đoạn “The first heretic”



    Các bạn có bao giờ suy nghĩ lại tư cách bản thân mình mỗi khi mở mồm ra “Đ!t mẹ Erebus”? Các bạn không thấy mình quá đáng sao? Các bạn không thấy mình bất công sao? Hãy sống chậm lại một chút và đọc đoạn hội thoại bên dưới giữa Erebus và Argel Tal, để thấy rằng bạn còn cần “Đ!t mẹ Kor Phaeron” nữa. Chúng lợi dụng sự căm hận của Lorgar rồi dẫn dắt primarch của mình như con rối vậy.


   

Có tiếng bước chân từ phía sau, nặng nề và chắc nịch. Anh nhận ra đó là ai mà không hề quay lại nhìn.

    ‘Cảm giác thế nào?’ giọng nói đó vang lên.

    ‘Nó mạnh mẽ và thuần khiết. Nó là sự công bình. Rồi theo sau đó là sự lạnh lẽo, và vô hồn. Cảm giác bị xâm phạm. ‘ Argel Tal quay đầu lại và nhìn thẳng vào mắt hắn. ‘Giờ tôi đã cảm nhận được con quỷ bên trong mình, nó đang yếu ớt và say ngủ. Ngay cả khi đã biết sự biến đổi tràn lên và dịu xuống như cơn thủy triều, tôi vẫn không thể miêu tả được. Không dễ gì để biết rằng nó sẽ quay trở lại, nhưng tôi cũng cảm thấy sẵn lòng đón nhận nó. Tôi… tôi không biết nói sao cho đúng.’

    ‘Chúng ta đã chứng kiến cậu chiến đấu,’ kẻ đó nói. ‘Không hổ danh “những đứa con phước lành”.’

    Argel Tal thở dài, thoải mái tận hưởng làn gió thổi qua thay khí lọc trong mũ giáp. ‘Tôi đã tỏ ra khó chịu với ngài trước trận chiến, thưa bề trên. Xin thứ lỗi.’

    Erebus khẽ mỉm cười chỉ trong thoáng chốc, nhưng không che giấu nét ấm áp trên nét mặt gã. ‘Ta không còn là bề trên của cậu nữa.’

    Argel Tal quay đầu nhìn ra khắp chiến trường. Hàng ngàn xác chết bọc giáp nằm la liệt. Hàng trăm xác xe tăng. Xác những phi thuyền vẫn còn bốc khói nghi ngút. Những đội ngũ World Eaters hú lên ăn mừng khi họ thu nhặt đầu lâu của kẻ thù. Tiếng cưa kiếm vang vọng khi các chiến binh của bảy Quân đoàn phản bội thu lượm chiến lợi phẩm và cổ vật.

    ‘Tôi không hề hối tiếc khi chọn thanh kiếm thay vì crozius khi đó. Nhiều lần bản thân tôi đã chứng tỏ mình thiếu khả năng để trở thành một nhà truyền giáo.’

    Erebus bước đến bên người học trò cũ, đưa mắt nhìn khung cảnh hoang tàn. Bộ giáp hắn mang lộ rõ dấu tích của trận chiến, chi chít những vết nứt và cháy xém. Erebus không phải hạng người đẩy những chiến binh của mình vào trận chiến thay vì dẫn dắt họ. Những nét chạm trổ bằng tiếng Colchis mô tả chiến công của hắn đã phai màu do bị cháy. Lớp sơn bong tróc, để lộ lớp ceramite bên dưới. 

    ‘Ta tin rằng đêm đó đánh dấu lần đầu tiên mà một Astartes cố hạ sát một Astartes khác.’

    Argel Tal còn nhớ rất rõ. ‘Ngài primarch đã nói với tôi rằng, đã từ lâu, ngài đã tha thứ cho tôi trong lần cuối tôi còn hiện hữu tại Thành hoa xám.’

    ‘Ngài primarch nói không sai.’

    Argel Tal nheo mày. ‘Tôi chưa bao giờ hỏi xin sự tha thứ. Không phải vì lẽ đó.’

    ‘Dù sao cậu vẫn xứng đáng được tha thứ. Cậu vẫn tin rằng ta đã đi quá xa trong cách dạy dỗ của mình. Nhưng không hề. Chúng ta chẳng bao giờ có thể đồng ý với nhau về điều đó. Cậu có tin rằng mình đã hành xử một cách đúng đắn? Khi cậu chĩa vũ khí về phía anh em mình? Khi  cậu định hạ sát một Chaplain thuộc Quân đoàn mình?’

    ‘Có.’ Ánh mắt của Argel Tal không hề lay động. ‘Tôi vẫn tin như vậy. Tôi đã có thể giết ngài, nếu có cơ hội.’

    Erebus đứng bất động. ‘Ngoài lần phản bội đầu tiên và cuối cùng đó, cậu vẫn luôn là một học trò xuất sắc ngoài sự tưởng tượng của bản thân cậu. Trung thành, thông minh, mạnh mẽ cả trong tâm trí.’

    Trung thành.

    Một ý nghĩ của Raum chợt thoảng qua, mờ mịt trong tâm trí. Nó làm Argel Tal bất chợt cảnh giác trước suy nghĩ của con quỷ.

    ‘Đôi khi tôi tự hỏi,’ anh nói, ‘có bao nhiêu sự trung thành được kiến tạo trong dòng máu của chúng ta.’

    Erebus nhìn thấu suy nghĩ đó. ‘Nguồn gene-seed thay đổi ở mọi quân đoàn, nhưng các Word Bearers không theo chân Aurelian bước vào kiếp nạn hay vinh quang một cách mù quáng. Chúng ta đi theo ngài vì ngài ấy đúng, đó không phải điều bắt buộc.’

    Argel Tal gật đầu, không đồng ý cũng chẳng tranh luận.

    ‘Tôi cần câu trả lời,’ vị chỉ huy của Gal Vorbak nói. Giọng anh lạnh lùng và rõ ràng, và Erebus quay đầu lại lắng nghe.

    ‘Giờ có phải lúc thích hợp chăng?’, hắn hỏi. 

    Argel Tal nhấn mạnh với thầy cũ bằng vẻ cau có. ‘Chúng ta đang đứng giữa những xác chết của hai quân đoàn bị huỷ diệt bởi sự bội phản, giữa trận nội chiến đầu tiên của Đế chế. Chẳng còn lúc nào thích hợp hơn để nói về sự phản bội, Erebus.’

    Một nụ cười thoảng trên môi của tay Chaplain. ‘Hỏi đi.’

    ‘Ông đã biết tôi muốn hỏi gì, vậy nên tôi không cần phải nói thành lời.’

    ‘Ngài primarch.’ Erebus hoàn toàn không biểu lộ thái độ gì lần nữa. ‘Cậu hẳn muốn ta kể lại những gì chúng ta đã làm ở hạm đội chính suốt 40 năm qua? Chúng ta không có thời gian để bàn về việc đó. Phần lớn những gì chúng ta tìm hiểu được đều nằm trong Thánh kinh Lorgar.’

    Môi Argel Tal cong lên, tỏ thái độ không thoả mãn với câu trả lời. ‘Mà có vẻ như ông đã viết đến một nửa trong số đó,’ chàng Gal Vorbak nói. 

    Erebus khẽ gật đầu thừa nhận. ‘Phải, ta đã thêm vào các nghi lễ và lời nguyện. Và cả Kor Phaeron nữa. Chúng ta đã học hỏi được nhiều, và dẫn dắt ngài primarch như cách ngài vẫn dẫn dắt chúng ta.’

    Argel Tal gầm gừ tỏ vẻ không hài lòng. ‘Nói rõ hơn đi.’

    ‘Như cậu muốn. Chờ một chút.’ Erebus quỳ xuống và găm lưỡi đoản kiếm vào cổ một chiến binh Raven Guard đang hấp hối. Rồi họ đi tiếp, hắn rút ra một tấm giẻ tẩm dầu để lau kiếm. 

    ‘Cậu không hiểu hết được đâu, Argel Tal. Sau khi tiến vào trong Great Eye, Lorgar đã bị … quẫn trí. Niềm tin của Ngài vào Hoàng đế vốn đã bị huỷ hoại, và sự thật được tìm thấy ở rìa thiên hà đã dày vò Ngài nhiều như cách nó truyền cảm hứng cho Ngài ấy vậy. Sự thiếu quyết đoán đeo bám Ngài trong nhiều tháng. Kor Phaeron đã nắm quyền điều khiển hạm đội lần nữa, và chúng ta chẳng làm được gì nhiều ngoài cách giáng sự phẫn nộ lên mỗi thế giới mà chúng ta đi qua. Dù rằng Lorgar đã trở lại, nhưng Quân đoàn chẳng tìm thấy niềm hứng khởi từ sự hiện diện của Ngài. Thực lòng mà nói, Aurelian không dám chắc liệu nhân loại có sẵn sàng đón nhận … điều ghê rợn đó.’

    Argel Tal sởn gai ốc. ‘Ghê rợn?’

    ‘Nguyên văn từ Ngài primarch, không phải của ta.’ Erebus nghiền nát một thân xác khác bằng gót giày. Kẻ xấu số thở hắt ra một cách đau đớn. Tay Chaplain liền lặp lại đòn kết liễu, rồi lau sạch kiếm. ‘Quân đoàn không bao giờ thấy khó khăn khi tiếp nhận niềm tin mới. Ngoài vai trò là một chiến binh, chúng ta cũng là những học giả, và chúng ta tự hào về điều đó. Tất cả những gì chúng ta thấy là thánh thần đã gieo mầm của họ vào văn hoá của chúng ta từ hàng thế hệ trong quá khứ. Những chòm sao. Các tôn giáo vẫn luôn tìm câu trả lời nơi chúng. Đó là Truyền thống. Một vài người trong Word Bearers kháng cự lại sự thật, trong khi hầu hết đều cảm nhận được ở chừng mực nào đó.’

    ‘Một vài…’ Một cảm giác khó chịu dâng tràn bên trong xương tuỷ của Argel Tal. ‘Vậy là đã có một cuộc thanh trừng? Trong chính hàng ngũ của chúng ta?’

    Erebus cân nhắc trước khi cất tiếng trả lời. ‘Không phải tất cả đều muốn quay lưng với Đế chế. Họ tin rằng sự trì trệ là sức mạnh, ù lì là sự bảo tồn. Miễn cưỡng không hề có chỗ trong Quân đoàn.’

    Vậy là Word Bearers giết Word Bearers, ngoài tầm mắt của các quân đoàn khác. Argel Tal thở thật chậm, không muốn hỏi thêm những cũng ko thể phản đối. ‘Bao nhiêu người đã phải chết?’

    ‘Đủ nhiều.’ Erebus chẳng mấy vui vẻ khi thú nhận điều này. ‘Không nhiều - không so được với con số bị loại bỏ từ các quân đoàn vô đạo - nhưng là đủ.’

    Họ đi vòng qua một xác chiếc Rhino cháy đen thuộc quân đoàn Sons of Horus. Bánh xích chiếc thiết giáp chở quân bị xé toạc và nằm vương vãi như những chiếc răng bị đánh bật khỏi hàm, trong khi lớp vỏ giáp góc cạnh màu xanh lá lỗ chỗ vết đạn bolter. Erebus ngó vào trong. Trưởng lái đổ gục trên ghế, hắn bị giết bởi chính viên đạn đã phá huỷ giáp trước của xe, lớp ceramite  màu xanh bị xuyên phá bởi chi chít mảnh đạn. 

    ‘Ta cảm nhận đó không phải câu hỏi duy nhất của cậu,’ hắn lẩm nhẩm. 

    Argel Tal gãi cằm, rồi kiểm tra xem mặt mình còn dấu vết biến dạng hay không. Anh lại là chính mình, ít nhất là cho tới giờ. Sự biến đổi đang ẩn sâu bên trong mã gene của anh cho thấy con quỷ đang say ngủ. Anh biết nó sẽ xuất hiện lại sớm thôi. Chỉ nghĩ tới là đã đủ cho Raum khuấy động, con quỷ khẽ quằn quại, như một con thú chuyển mình lúc ngủ. 

    ‘Các Custodes,’ anh nói. ‘Chúng tôi đã bị đày ải chỉ để giữ cho chúng sống. Nghi lễ của Xaphen đã khiến chúng im lặng. Nói cho tôi lý do, Erebus. Chúng tôi đã mong mỏi được ở bên Ngài primarch biết bao.’

    ‘Mọi Word Bearers trong toàn Quân đoàn đều vậy.’

    ‘Nhưng chúng tôi là Gal Vorbak.’ Argel Tal tung nắm đấm vào sườn chiếc Rhino, khiến nó xước một mảng lớn. 

    ‘Bình tĩnh nào, Argel Tal.’

    ‘Chúng tôi,’ vị captain nhắc lại, ‘là Gal Vorbak. Chúng tôi đem sự thật về cho Ngài primarch với cái giá là linh hồn của chính mình. Tôi không hề đòi hỏi vinh quang. Tôi chỉ cần biết lý do chúng tôi phải chịu cảnh lưu đày.’

    Erebus bước tiếp,bỏ lại xác chiếc chiến xa cùng hai chiến binh Salamander bị nghiền nát bên dưới. ‘Cậu đã phản ánh nỗi nghi ngờ trong lòng Ngài primarch, cho đến khi ta và Kor Phaeron có thể thắp lại niềm tin cho Ngài ấy. Chúng ta đã quay trở lại những hành tinh đầu tiên bị chinh phục - nơi mà chúng ta đã bí mật cho phép giữ lại Tôn giáo cũ. Ở trên những hành tinh đó, niềm đam mê của Lorgar để khai sáng nhân loại được sinh ra lần nữa.’

    ‘Vậy thì tại sao không triệu hồi chúng tôi? Nghi lễ của Xaphen để giữ các Custodes-’

    ‘Ta biết nghi lễ đó,’ Erebus ngắt lời. ‘Chính ta viết nên nó, vài tuần sau lễ tế. Chỉ khi đó ta mới chỉ dẫn Xaphen, và nó được điều chỉnh sau mỗi lần thỉnh nguyện.’

    Thỉnh nguyện. Phép thuật. Tà ma. Argel Tal rùng mình. Chỉ nghe tới thôi đã khiến anh nổi da gà. Ở lưng chừng đồi, họ đang bắt đầu xây nên một giàn thiêu hình tháp. Và một bệ dành riêng cho Sons of Horus phía trên các quân đoàn ‘thấp kém hơn’. Argel Tal và Erebus chẳng mấy quan tâm. 

    ‘Ta có thể nhìn thấu sự miễn cưỡng trong giọng nói của cậu, Argel Tal. Cậu không hề nóng lòng giết chết chúng, và ta cũng sẽ nhận ra nếu cậu nói dối.’

    ‘Tôi không muốn giết họ. Chúng tôi gần gũi và gắn kết hơn sau mỗi trận chiến. Nhưng tôi cần biết lý do họ được sống.’

    ‘Ta cần chúng sống,’ cuối cùng tay Chaplain cũng thừa nhận. 

    ‘Hiển nhiên là vậy,’ Argel Tal khịt mũi. ‘Nhưng tại sao?’

    ‘Do chính bản thân chúng. Hãy tưởng tượng một thể sống không thể tái tạo lại. Thay vào đó là tính tự nhân bản, nhưng quá trình không hoàn hảo. Nó chỉ có thể đạt được sự bất tử của giống loài bằng cách tạo nên các phiên bản yếu hơn của nó qua từng thế hệ. Chúng ta là những ví dụ. Từ Hoàng đế sinh ra các primarch, từ các primarch tới các Astartes. Chúng ta là giống loài mà Hoàng đế không chỉ là kẻ tạo ra, mà còn là ông cha nữa.’

    Argel Tal gật đầu, chờ Erebus tiếp tục. Anh cảm nhận được nụ cười đầy đe doạ, nó khiến anh nhớ tới bài học xưa cũ, những ngày còn là thầy và trò, chủ nhân và người học việc. 

    ‘Chúng ta là thế hệ thứ ba của dòng dõi này. Nhưng nếu như các thầy y, các Apothecary, và các chiến binh tâm linh có thể dùng mối liên kết của chính chúng ta với Hoàng đế để chống lại hắn? Chúng ta có nên tranh thủ khả năng đó?’

    Argel Tal nhún vai. ‘Tôi không thấy làm sao có thể đạt được điều đó.’

    Erebus bật cười. ‘Hãy nhớ lại theo Truyền thống, và những kiến thức cậu học được trong kho lưu trữ. Nhớ lại những giáo lý mà Hoàng đế cố gắng loại bỏ khỏi kho kiến thức nhân loại trong suốt cuộc ‘Viễn chinh vĩ đại’ của hắn. Có bao nhiêu niềm tin cốt lõi của nhân loại xoay quanh việc hiến tế và các phép thuật được nuôi dưỡng bằng máu? Máu là sự sống. Máu là sự tập trung của hàng triệu phép thuật, kết nối giữa kẻ làm phép và nạn nhân, hoặc là sự hiến tế để đạt tới sức mạnh cao hơn từ warp. Nếu cậu có máu của một người, cậu có thể tạo nên độc dược để hạ sát kẻ đó mà không phải người khác - một chất độc sinh ra để kết liễu một mạng, nhưng cứu sống tất cả.’

    ‘Và máu của chúng ta chính là máu của Hoàng đế,’ Argel Tal kết luận.

    ‘Đúng. Nhưng nó đã bị pha loãng và chắt lọc với mục đích sản xuất hàng loạt, cùng với quá nhiều hợp chất hóa học, khiến nó quá yếu đuối để sử dụng trong hóa thuật hay tà pháp. Kết nối của chúng ta tới Hoàng đế là quá nhạt nhòa.’

    Hóa thuật. Tà pháp. Argel Tal cảm thấy thật trớ trêu ngay cả khi đang mang trong mình một con quỷ, anh ghét phải nghe những từ ngữ như vậy lại được nhắc đến một cách quá nhẹ nhàng. Thực sự, ngọn gió đổi thay đã thổi mạnh mẽ trong bốn thập kỷ lưu lạc của anh.

    Erebus nhìn bao quát khắp chiến trường, các Iron Warriors đang thu thập xác chết hiệu quả một cách thô thiển, đúng như cái cách của họ khi bước vào trận chiến. Xe tăng được lắp lưỡi ủi, cày qua từng đống xác chết và dồn chúng đến các đài hỏa thiêu.

    ‘Cậu có hiểu không?’ hắn hỏi, mắt không rời khỏi dàn thiêu.

    ‘Ngài tin rằng các Custodes có liên kết gần hơn với Hoàng đế.’

    ‘Đúng vậy. Chúng được sinh ra từ cùng một nguồn gene, còn chúng ta bị lọc qua quá trình sản xuất hàng loạt. Chúng thuần khiết hơn không chỉ vì sự hiếm có,mà còn ở chất lượng.’

    Đó là một giả định cũ kĩ, không bằng chứng, để kết luận rằng Hoàng đế là primarch đối với các Custodes. Argel Tal lắc đầu.

    ‘Ngài cần Custodes còn sống để lấy máu,’ anh nói, ‘hy vọng theo đuổi một thứ có lẽ chỉ là huyền thoại.’

    ‘Mọi vũ khí phải được cân nhắc.’ Erebus đáp lại. ‘Không ai ngoài Hoàng đế có cơ hội nghiên cứu các Custodes, và kiến thức chính là sức mạnh. Nó phải được canh giữ cẩn mật. Chúng ta đã thử dùng máu từ mười một Quân đoàn, tất cả đều thảm bại. Nếu như chúng ta nắm rõ được bí mật nguồn gene của Custodes? Chúng ta có thể dệt nên thứ kiến thức có lợi cho chúng ta, không chỉ nhằm đánh bại kẻ địch. Đám Custodes trên hạm đội chính đã bị giết trong chiến trận từ lâu. Aquillon và đồng bọn hiện là những cơ hội cuối cùng. Máu của chúng phải được lấy từ trái tim còn đập thì nghi lễ mới có cơ hội thành công.’

    Một suy nghĩ loé lên trong tâm trí, và Argel Tal nói ra mà không kịp suy xét. ‘Chẳng phải các primarch gần với Hoàng đế hơn ư? Ông có thể dùng máu của họ cho … nghi lễ?’

    Erebus bật cười. Lần đầu tiên trong đời mình, Argel Tal nghe thấy tiếng cười chân thành của Chaplain Đệ nhất. ‘Đúng,’ Erebus mỉm cười, ‘suy nghĩ đó thật trẻ con. Cậu nghĩ các primarch có sẵn lòng không? Chúng ta thất bại trong việc bắt giữ các con trai của Hoàng đế, còn Horus hay cả Aurelian đều sẽ không hào hứng để máu của họ bị chi phối như vậy.’