Wednesday, 21 September 2022

 Trích đoạn “Know no fear”

Biên dịch: Quoc Cuong Do


Bối cảnh: Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết là chiến dịch tấn công hành tinh Calth do Quân đoàn Word Bearers thực hiện. Một yếu tố vô cùng quan trọng trong âm mưu này là đòn đâm lưng bất ngờ lên các chiến binh Ultramarines. Mục đích của việc này nhằm giúp cho Erebus thực hiện thành công nghi lễ hỗn mang triệu hồi quỷ dữ lên toàn cõi Calth, đồng thời đánh gục lực lượng phòng vệ của Ultramarines. Đọc đoạn trích các bạn sẽ hiểu yếu tố đam lưng bất ngờ ở đây là gì, và tại sao nó lại có vai trò quan trọng. Có thể nói, đây chính là phát súng đầu tiên của chiến dịch hủy diệt Calth.
Chúc các bạn vui vẻ.


[mark: -0.40.20]


‘Đã rõ,” Sorot Tchure trả lời. 

Rồi hắn quay lại với những người khác.Trên tàu Samothrace, thuộc cấp của hắn đang vẫn bù khú cùng với đại đội của Luciel. Họ vừa mới dùng xong bữa tối trang trọng do Luciel tổ chức. Không ai trong số họ cần tới những món ăn sang trọng như vậy, nhưng đó là một nghĩa cử mang tính tượng trưng. Họ ăn tối cùng với đồng minh, như những chiến binh thuở xa xưa, để thắt chặt tình bằng hữu cho cuộc chiến sắp tới. 

‘Có vấn đề gì sao?’ Luciel hỏi. 

Tchure lắc đầu. 

‘Vài thắc mắc về khoang chất xếp thôi.’

Tchure nhìn vào Luciel.

‘Tại sao các anh lại thay đổi phù hiệu và sắc phục?’ Luciel hỏi.

‘Chúng tôi đang tự làm mới mình,’ Tchure trả lời. ‘Một sắc màu mới để đánh dấu cho một khởi đầu mới. Có lẽ nó biểu trưng cho phẩm chất của vị primarch đáng kính của chúng tôi, cầu cho vũ trụ phù hộ ngài. Chúng tôi chưa bao giờ tìm được bản ngã của mình, Honorius ạ. Không như các anh. Chúng tôi thật khó để nhận ra vai trò của bản thân. Tôi cho rằng các anh không nhận ra mình may mắn đến nhường nào đâu. Sự rõ ràng trong mục đích và vị trí là các Ultramarines. Ngay từ đầu các anh đã có danh tiếng không thể bàn cãi, và một vai trò rõ ràng.’

Hắn dừng lại.

‘Suốt nhiều năm, tôi đã khinh bỉ Lorgar,’ hắn nói khẽ.

‘Cái gì?’

‘Anh nghe rồi đấy.’

‘Sorot, anh không được -’

‘Nhìn vào primarch của anh xem, Honorius. Ngài thật kiên định. Thật cao quý. Tôi đã phát ghen với các anh, ghen tỵ với các Imperial Fists, với Luna Wolves, và Iron Hands. Không chỉ mình tôi thôi đâu. Chúng tôi khổ sở vì lạc lối, Honorius ạ. Chúng tôi đổ mồ hôi dưới gánh nặng của một chỉ huy lỗi lạc nhưng lại vô cùng mong manh. Chúng tôi không chỉ gánh vác những lời răn nữa, anh bạn. Chúng tôi còn phải gánh theo Lorgar.’

‘Có những người nhanh chóng nắm bắt vị trí của mình,’ Luciel nói chắc chắn. ‘Tôi đã nghĩ tới điều này. Một số bắt nhịp rất nhanh chóng. Những người khác cần thời gian để thích nghi, để tìm hiểu xem mục đích của bản thân là gì. Primarch của anh, Lorgar vĩ đại, là một người con của Hoàng đế. Luôn sẽ có một vai trò cho ngài ấy. Biết đâu nó sẽ còn cao đẹp hơn cả Guilliman hay là Dorn. Phải, chúng tôi may mắn vì nhận thức một cách rõ ràng. Tôi biết chứ. Các Imperial Fists, các Hands, hay các Angels cũng vậy. Có Terra trên cao, và cả các Wolves of Fenris, và các World Eaters, Sorot ạ. Biết đâu sự thiếu rõ ràng mà anh đang suy tư lại bởi vai trò của Lorgar sẽ là không tưởng tượng nổi.’

Tchure mỉm cười.

‘Tôi không tin được là anh lại nói tốt cho ngài ấy.’

‘Còn sao anh lại không?’

Tchure nhún vai.

‘Tôi nghĩ cuối cùng thì chúng tôi cũng tìm được mục đích, Honorius,’ hắn nói. ‘Nó cho chúng tôi lòng quyết tâm. Chúng tôi thay đổi màu của chiến giáp. Tôi… tôi được đề nghị trở thành một trong những người tiên phong.’

Luciel rùng mình, và cảm thấy khó hiểu.

‘Anh kể cho tôi rồi.’

‘Tôi có thứ phải chứng minh.’

‘Tại sao?’ Luciel hỏi.

‘Tôi phải minh chứng lòng tận trung với mục đích mới.’

‘Vậy bằng cách nào?’ Luciel hỏi.

Tchure không trả lời. Luciel nhận thấy ngón tay của gã Word Bearer rung động, gõ gõ lên mặt bàn. Thái độ gì vậy? Lo lắng ư?

‘Tôi đã học được một thứ,’ Tchure đột ngột chuyển chủ đề. ‘Một mánh trong chiến trận mà tôi nghĩ anh sẽ thấy thú vị.’

Luciel nâng cốc và nhấp một ngụm rượu. 

‘Kể đi,’ anh mỉm cười. 

Tchure mân mê chiếc cốc vại bằng vàng. 

‘Đó là trong trận chiến ở Isstvan.’

‘Isstvan? Có giao tranh ở hệ Isstvan sao?’

Tchure gật đầu. 

‘Tôi không thấy báo cáo về việc đó. Phải chăng là một chiến dịch chinh phạt?’

‘Mới đây thôi,’ Tchure nói. ‘Báo cáo đầy đủ về chiến dịch sẽ được Đại thống soái phê chuẩn. Sau đó nó sẽ được công khai.’

Luciel nhướng lông mày. 

‘Guilliman sẽ không hài lòng khi bị bỏ qua như vậy chút nào. Phải chăng đây là cách Đại thống soái sẽ điều hành cuộc Đại viễn chinh từ giờ trở đi? Guilliman luôn muốn được cập nhật toàn bộ dữ liệu quân sự. Và Isstvan đã thần phục -’

Tchure giơ tay ra hiệu. 

‘Mới đây thôi. Mới toanh. Và đã kết thúc rồi. Primarch của anh sẽ nghe đến nó sớm thôi. Vấn đề là, trận chiến rất đau xót. Đế chế đã đối mặt với một kẻ thù sử dụng quyền năng từ sự phản trắc.’

‘Phản trắc?’ Luciel hỏi. 

‘Anh phải hiểu, nó không phải một chiến lược thông thường. Cũng không phải chiến thuật gây bất ngờ hay bào mòn kẻ địch. Tôi muốn nói tới một vật sở hữu. Một loại quyền năng.’

‘Tôi không chắc tôi hiểu ý anh là gì,’ Luciel mỉm cười. ‘Cứ như là anh đang nói đến… ma thuật vậy.’

‘Gần như là vậy. Kẻ thù tin rằng có sức mạnh ẩn chứa trong sự bội phản. Để đánh bại niềm kiêu hãnh của đối thủ, để che giấu mục tiêu thực sự, và để biến… Chà, chúng tin rằng nó thực sự ban cho chúng sức mạnh.’

‘Tôi không hiểu bằng cách nào.’

‘Không sao?’ Tchure hỏi. ‘Chúng tin rằng hiệu lực của nó phụ thuộc vào cấp độ của sự phản bội. Nếu một kẻ bất ngờ phản bội đồng minh của mình, đó là một cấp độ. Nhưng nếu một kẻ được tin cậy phản bội lại bạn bè. Đó là dạng sức mạnh thuần khiết nhất, bởi sự phản trắc đã cắm rễ quá sâu. Bởi nó đòi hỏi quá nhiều sự băng hoại về đạo đức. Niềm tin. Tình bạn. Lòng trung thành. Sự tin cậy. Sự chân thành. Hành động đó quá mạnh mẽ vì nó vượt quá mọi sức tưởng tượng. Nó đạt tới hiệu lực tương đương với nghi lễ hiến tế bằng máu quyền năng nhất.’

Luciel ngồi thẳng dậy. 

‘Thật thú vị, hẳn vậy,’ anh nói. ‘Khi chúng tin như vậy. Về mặt văn hoá, nó nói lên nhiều điều về nguyên tắc danh dự của chúng. Nếu chúng tin việc đó ban cho chúng sức mạnh, thì có vẻ như đó là hành động mê tín. Và đương nhiên ít có giá trị chiến lược hay kỹ nghệ trong chiến tranh. Trừ tác động về mặt tinh thần, theo tôi nghĩ.’

‘Vậy mà có tác dụng với chúng đấy.’

‘Cho đến khi các anh nghiền nát chúng, đương nhiên rồi.’

Sorot Tchure không trả lời. 

‘Có chuyện gì vậy?’ Luciel hỏi. 

‘Nó giống như hiến tế vậy,’ Tchure nói. ‘Anh tìm ra và thực hiện hành động phản bội đê hèn nhất có thể, và nó giống như hiến tế trong quá trình thực hiện nghi lễ cầu xin chiến thắng và sự huỷ diệt.’

‘Tôi vẫn không hiểu, nó chẳng cho thấy chút chiến thuật nào cả.’

‘Thật sao? Thật sao, Honorius? Nếu có thì sao? Nếu như có cả một loại hình chiến tranh khác, vượt qua tất cả nghệ thuật chiến tranh thực dụng, làm lu mờ mọi quy tắc tác chiến của Ultramarines và cả Đế chế? Một cuộc chiến tâm linh? Một cuộc chiến ma quỷ?

‘Anh nói như thể tin vào điều đó vậy,’ Luciel bật cười. 

‘Hãy nghĩ về điều tôi đang nói,’ Tchure nói khẽ. Hắn nhìn quanh căn phòng, vào đám thuộc hạ đang uống và nói chuyện cùng người của Luciel. ‘Hãy nghĩ mà xem… nếu như các Word Bearers đâm sau lưng các Ultramarines, thì chẳng phải đó là sự phản bội đê hèn nhất sao? Không nói tới Lorgar và Guilliman, vì dù sao họ cũng chẳng ưa gì nhau. Nhưng ở đây, ngay trong căn phòng này, giữa hai người đã là bạn bè thân thiết?’

‘Đó hẳn là sự lừa dối ghê tởm nhất,’ Luciel đồng tình. ‘Tôi thừa nhận nó có chút sức nặng. Giống như cú sốc lớn lên toàn Quân đoàn. Chúng ta miễn nhiễm với nỗi sợ, nhưng sự kinh hãi và bất ngờ có thể bao phủ chúng ta trong phút chốc bởi sự không tưởng của hành động đó.’

Tchure gật đầu. 

‘Và đó chính là vấn đề cốt lõi,’ hắn nói. ‘Sự hy sinh thắp lên ngọn lửa cho cuộc chiến tâm linh.’

Luciel lặng lẽ gật đầu. 

‘Tôi cho rằng anh nói đúng. Thật tốt để hiểu, và cho phép, một kẻ thù mang niềm tin nhường vậy vào thứ quyền năng đáng phỉ nhổ.’

Tchure mỉm cười. 

‘Tôi đã mong anh hiểu,’ hắn nói. 


[mark: -0.19.45]


‘Hiểu cái gì?’ Luciel hỏi. 

‘Tôi được đề nghị trở thành một trong những người tiên phong,’ Tchure nói. 

‘Và?’

‘Tôi phải minh chứng lòng tận trung với mục đích mới.’

Luciel nhìn thẳng vào hắn. 

Chỉ trong một giây. Một giây. Và trong một giây đó, cuối cùng anh nhận ra những gì Sorot Tchure đang muốn nói với anh. 

Rằng để không phản bội một mối liên kết không thể tách rời, Sorot Tchure đã chọn quay lưng với một kẻ khác. 

Chiếc cốc rơi khỏi tay Luciel. Bằng bản năng, bàn tay anh di chuyển đến khẩu súng ngắn của mình. Chỉ có cơn sốc khủng khiếp, không tưởng làm chậm anh lại. 

Nhưng khẩu súng ngắn plasma đã nằm sẵn trong tay hắn. 

Chiếc cốc thậm chí còn chưa chạm mặt bàn. 

Tchure khai hoả. Ở khoảng cách cực gần, tia plasma bắn thẳng vào ngực Honorius Luciel. Tia plasma nóng bỏng như một ngôi sao lùn. Nó làm bốc hơi tấm giáp ngực, vỏ bảo vệ, xương gia cường và tuỷ sống. Nó huỷ diệt da thịt, hai trái tim, và các nội tạng thứ cấp. Nó biến máu thành bụi. Phát bắn như nhát búa đánh bật Luciel văng vào bàn, khiến cho chiếc cốc bị hất tung lên không, vẽ nên một vệt rượu hình bán nguyệt. 

Đại đội của Luciel quay lại, hoàn toàn bất ngờ, không hiểu nổi tiếng súng và cảnh Đội trưởng của mình lại ngã vật trên sàn. Thuộc hạ của Tchure chỉ đơn giản là rút súng. Chúng không hề bị phân tâm bởi tiếng súng. Mắt chúng chưa hề rời khỏi người mình đang nói chuyện cùng, những người đang quay đi vì bối rối. 

Luciel lăn trên sàn, tứ chi co giật, chiếc bàn gãy rơi xuống xung quanh anh. Chiếc cốc vại rơi xuống và nảy lên bên cạnh. Hai mắt anh mở to, kinh hoàng. Phát bắn plasma đã tạo thành một cái lỗ to tướng trên ngực anh. Cơ thể anh bị xuyên thủng. Có thể nhìn thấy sàn tàu qua cơ thể đang co giật. Xung quanh vết bắn, da thịt bị đốt cháy và nấu chín bởi siêu nhiệt áp. Tại nơi lớp giáp bị xuyên qua, đường viền vẫn còn đang nóng đỏ. Các tế bào Larraman không có cách nào để hồi phục vết thương khủng khiếp đến nhường vậy. Tchure đã đứng dậy, xô đổ chiếc ghế ra phía sau. Hắn ngắm thẳng khẩu plasma vào mặt Luciel, và bắn lần nữa. 

Xung quanh hắn, căn phòng bỗng rung chuyển bởi hàng loạt tiếng súng. Hai mươi hoặc ba mươi phát boltgun khai hoả gần như cùng lúc. Những thân thể bọc giáp bay ngược ra sau, gục ngã. Một làn hơi máu tràn ngập không khí trong phòng. 

Chiếc cốc nảy trên sàn lần thứ ba, lăn thành một vòng tròn, rồi cuối cùng dừng lại bên cạnh hộp sọ vỡ nát và cháy xém của Honorius Luciel. 


#lore #calth #ultramarines #wordbearers

Friday, 9 September 2022

 Trích đoạn “Legion”

Biên dịch: Quoc Cuong Do



  • Bối cảnh: Cuộc chiến khuất phục cư dân hành tinh Nurth đang ở giai đoạn cuối cùng. Lực lượng viễn chinh của Đế chế đã dồn quân nổi dậy về thành phố cuối cùng của hành tinh, Mon Lo. Với lực lượng hùng hậu, đội quân bao vây không thể ngờ rằng người Nurthene có thể tổ chức một cuộc phản công. Và họ đã lầm. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, cuộc tấn công của người Nurthene đã chọc thủng phòng tuyến của Đế chế. Trong đoạn trích, Đại đội geno mang tên Lũ hề do hetman Hurtado Bronzi chỉ huy nhanh chóng tổ chức phòng thủ, chuẩn bị cho trận chiến không thể tránh khỏi. 

  • Các từ ngữ cần lưu ý. Do nhiều anh em quen với cách dịch giữ nguyên tên tiếng Anh. Nên mình cảm thấy cần giải thích những từ ngữ mình đã dịch. 

    • Lũ hề: Tên Đại đội geno, nguyên tác là Jokers. 

    • Cảm: Năng lực ngoại cảm của các uxor, nguyên tác là “cept”. 

    • Thời đại Xung đột: Strife age. 

    • Điện đàm: nguyên tác là vox. 


Đội quân Nurthene tràn ra từ đám mây mù cuồn cuộn với số lượng khủng khiếp, một hỗn hợp nhung nhúc những bộ binh và kị binh tràn qua hào lũy và hàng ngũ Đế chế như cơn tuyết lở. Các chiến binh echvehnurth dẫn đầu, những thanh đao cong của họ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Một làn sóng các nurthadtre kéo theo sau. Qua đám bụi và ánh sáng mờ nhạt, những dải lụa hồng của họ tối đặc như mực, tựa hồ một quần thể châu chấu dày đặc. Bronzi trông thấy những cờ hiệu mang hình bông lau và cá sấu bay phần phật, những dải phướn làm bằng da kỳ đà phấp phới một màu xanh kim loại, răng và lưỡi rắn thì lúc lắc trên các cây totem. 

Chúng không hề có đội hình hay hàng ngũ. Kị binh người Nurthene xung phong giữa khối bộ binh. Gã thấy những thương kị, cưỡi trên lưng những con bò sát có kích thước như một con grox. Những con cá sấu khổng lồ, lùi lũi như những hòn than, vảy và răng được bọc vàng, chồm lên phía trước, cõng trên lưng  những tay cung thủ echvehnurth. Những khẩu rocket thô sơ khạc đạn từ đoàn quân như pháo hoa, nổ khắp nơi trong doanh trại. Còn phi tiêu thì dội xuống như mưa. 

Tiếng rì rầm không còn rì rầm nữa. Nó đã trở thành tiếng gầm rú. 

Bronzi búng người khỏi tòa tháp canh và đáp xuống giữa đội lính. Đội hình nào đóng ở phía đông doanh trại bộ binh Outremar hẳn đã bị nuốt chửng bởi cơn bão Nurthene rồi, và Bronzi cũng thừa hiểu quân Outremar đã bị hạ như chẻ tre, rạp xuống như vụ mùa trước đàn châu chấu bệnh hoạn quét qua vị trí của họ. Bronzi nhận ra gã có không tới năm phút trước khi quân Nurthene với tới mình. 

‘Đội hình Akkad!’ Gã ra lệnh cho các bashaw. ‘Ra hàng sau, đại bác lên trước! Khẩu đội cối ở đoạn dốc đằng kia! Truyền lệnh! Truyền lệnh!’

Các “chú hề” di chuyển nhuần nhuyễn như một cỗ máy, tập hợp thành các khối phía nam hào đất. Hai hàng trường thương xen kẽ với súng trường thành đội hình dày đặc xếp dọc theo rìa phía bắc, phía sau chuồng gia súc và dãy nhà tiêu. Mặt các pháo thủ nhăn nhó khi họ khó nhọc vác vũ khí, đạn dược và giá đỡ sang vị trí mới. Một đoàn người chạy cắt qua gã, vác theo ống cối trên vai. 

‘Lên trước! Lên trước!’ Bronzi hét về phía mấy tay chỉ huy súng trường. Gã vung vẩy thanh kiếm cong trên đầu. Tche xuất hiện, và đưa cho gã điện đàm. 

‘Lũ hề, lũ hề, lũ hề đây!’ Bronzi gào lên. ‘Xung kích tại CR88 và rìa đông. Báo cáo xung kích mạnh. Chúng tôi chuẩn bị chống đỡ! Yêu cầu hỗ trợ!’

‘Chúa hề, chúng tôi đã nhận tin,’ đầu kia điện đàm trả lời. ‘Hãy sẵn sàng. Chúc hành quân may mắn. Chúng tôi sẽ tái triển khai tới vị trí của anh.’

‘Đang chờ lệnh,’ Bronzi ngắt lời. Gã ném cái điện đàm lại cho Tche. ‘Dựng cái cờ lệnh chết tiệt lên.’

Bronzi quay đầu nhìn lại vào sự huỷ diệt đang ồ ạt tràn tới bao trùm họ. Gã nhận ra không phải đám quân đông đảo kia làm gã sợ hãi, mà là đám mây bụi đang chầm chậm kéo theo và bao phủ lên chúng, cao cỡ mười lần bức tường công sự. 

Nó như thể một ngọn núi sắp đổ sập lên đầu gã. 


Trong căn phòng của cung điện đã được chuyển đổi thành trung tâm tác chiến là một mớ hỗn độn vô kỉ luật, tràn ngập những tiếng la hét và chỉ trỏ. Một nhóm các uxor và sĩ quan cấp cao tràn vào phòng, đòi hỏi thông tin và chen lấn để nhìn tận mắt vào màn hình hiển thị ba chiều chiếm trọn không gian trung tâm căn phòng. Một số họ chưa kịp mặc đồng phục nghiêm chỉnh, mắt vẫn còn đang ngái ngủ; một số thì đang cài cúc áo. Bao quanh căn phòng, các chuyên viên điện đài thuộc bộ phận Chiến thuật và Hậu cần đọc lên những báo cáo trích xuất từ máy tính bằng giọng nói bị át bởi đám đông. 

‘Báo cáo xung kích ở CR88 và rìa đông!’

‘Số lượng rất lớn!’

‘Các trạm hỗ trợ đang giao chiến! Chúng ta có  -’

‘Không có phản hồi từ CR89 và CR90!’

‘Nhận một báo cáo từ trạm của đội Hussar số 4!’

‘Báo cáo thương vong từ CR91 và -’

‘Nhắc lại đi! Nhắc lại!’

‘Các anh đang mất tín hiệu, CR90 -’

‘CR93 báo cáo quân địch tiếp cận!’

‘Im lặng!’

Thiếu tướng Dev tiến vào từ cửa phía đông. ‘Về vị trí và cư xử cho đúng mực,’ ông gầm gừ. Cả các uxor lẫn sĩ quan, thu mình bởi âm vực và quyền hạn của ông, trở nên im lặng và đứng nghiêm chỉnh. 

Phụ tá của Dev nhận lấy mũ và kiếm của viên thiếu tướng, Dev tiến lại sa bàn, và săm soi vào nó. 

‘Chúng ta bị tấn công bất ngờ?’ Ông hỏi. 

‘Hoàn toàn bất ngờ, thưa ngài,’ một chuyên viên cao cấp trả lời. 

‘Đánh giá thế nào?’ Vị thiếu tướng hỏi, ông rướn người về phía cạnh sa bàn chiến thuật và nhìn xuống. Ánh sáng toả ra từ sa bàn phản chiếu lên mặt ông. 

‘Chúng tôi vẫn chờ thẩm định từ quỹ đạo,’ tay chuyên viên trả lời. ‘Có một hiện tượng khí tượng bất thường gây nên -’

‘Ta không muốn chờ quỹ đạo,’ Dev nói sắc lạnh. ‘Ai đó hãy cho ta một đánh giá xác đáng!’

‘Một cuộc tấn công lớn đã xuyên thủng phòng tuyến vào khoảng mười một kilomet ở giữa CR88 và CR96, Wadi Ghez, còn gọi là Vùng trũng nhỏ,’ Sri Vedt nói, vị Uxor Primus, chỉ tay qua màn hình đa chiều. ‘Tôi không thể đưa ra con số chính xác, nhưng có lẽ khoảng mười ngàn.’

‘Tôi đồng tình với Uxor Primus,’ Uxor Bhaneja nói. ‘Lực lượng của chúng tấn công khoảng tám phút trước, và áp đảo hệ thống của chúng ta bằng số lượng.’

‘Và làm chúng ta bất ngờ?’ Dev hỏi. ‘Một lực lượng tầm cỡ như vậy? Chúng chỉ cần lén đến gần rồi thả cả một sư đoàn lên đầu chúng ta thôi sao? Chẳng lẽ điều đó không vô lý?’

‘Chúng được ngụy trang bởi một đám mây hơi nước,’ Uxor Sanzi nói. ‘Chắc chắn đó không chỉ là đám bụi tạo nên bởi sự di chuyển của chúng. Đám mây đó ập vào công sự trước, với xung lực ngang với một cơn sóng thần.’

‘Lại thêm trò ma thuật nữa sao?’ một sĩ quan Torrent gợi ý.

‘Đừng,’ Dev nói, trỏ ngón tay vào anh ta, ‘đừng có để Nguyên Soái nghe thấy những lời đó.’

Vị sĩ quan Torrent vội chắp tay và lùi đi.

Ánh mắt Dev quét qua các uxor đang đứng quanh bàn. ‘Cảm ơn những báo cáo thẳng thắn của các cô. Liệu chúng chính xác đến nhường nào?’

‘ “cảm” của chúng tôi rất sắc bén,’ Uxor Sanzi trả lời.

‘Chúng tôi cảm nhận được,’ Uxor Bhaneja thêm vào. ‘Tôi có một Đại đội tại CR90, có tên Quân bồi. Tôi “cảm” được rằng họ đều đã chết.’

Dev gật đầu. ‘Ta rất tiếc vì sự mất mát của cô, Uxor Bhaneja.’

Bhaneja gật đầu lại và, mắt đẫm lệ, vùi đầu vào vòng tay an ủi của Sri Vedt. ‘Tất cả rồi sẽ khóc thương trước khi ngày hôm nay kết thúc, thưa ngài,’ Sri Vedt nói.

‘Chúng tôi đang triển khai thiết giáp tại CR713,’ Dynast Kheel thuộc Đại đội Gai tuyên bố, ‘và quân dự bị của Outremar tại Tel Sherak.’

‘Sri Vedt đã điều động bốn đại đội geno đi dọc phòng tuyến để hỗ trợ lực lượng tại CR88,’ Honen Mu nói. ‘Và chúng ta còn cần thêm nữa, theo ý kiến của tôi.’

‘Tôi được biết chúng cũng có những đơn vị thiết giáp,’ một sĩ quan Hort bổ sung. ‘Thiết giáp là những gì chúng ta cần -’

‘Thiết giáp là không đủ,’ Mu đáp lại. ‘Một đợt phản công bằng bộ binh nặng sẽ nhanh hơn nhiều. Chúng là những chiến binh thô sơ với kiếm và thuốc nổ đen, và -’

‘Đừng có phí thời gian tranh cãi!’ Kheel gầm lên, chỉ trích cô uxor nhỏ bé. ‘Vô lễ! Chẳng có trật tự gì cả!’

Honen Mu nhìn thẳng vào mắt của Kheel, hoặc ít nhất là những gì cô có thể thấy dưới lớp kính bảo hộ gồ ghề của gã.

‘Dynast, tôi tin là,’ cô nói không hề kiêng dè, ‘thiếu tướng Dev mới là người chỉ huy ở đây.’

‘Đó cũng là những điều ta nghĩ, Kheel, thế nên thôi đi và ngậm mồm lại,’ Dev khoát tay. ‘Chuyên viên, các Titan gần nhất đang ở đâu?’

‘Princeps Javeth đã điều ba Titan gần vụ tấn công nhất đến tham chiến,’ chuyên viên cấp cao trả lời.

‘Cầu cho mấy tay đó không đứng đực ra đợi lệnh,’ Dev gật đầu. ‘Chúng ta cần lực lượng Hort và Torrent để chặn cơn lũ này.’

Ông bắt đầu dõi theo tuyến quân triển khai xuyên suốt sa bàn, bàn bạc cùng các chuyên viên và sĩ quan. Sri Vedt đứng quan sát, tỏ ra khâm phục những quyết định của ông, và nhẹ nhàng đính chính những chi tiết mà cô cảm rằng chưa hợp lý.

Mu tự hỏi liệu họ có đang quá chủ quan. Lực lượng vây hãm thường phải trả giá vì điều đó. Hạm đội viễn chinh đã gần như chinh phục được toàn bộ hành tinh, và dồn những kẻ chống cự về thành phố cuối cùng còn sót lại để chết. Chẳng ai có thể ngờ quân Nurthene có thể tổ chức phản công. 

Không, đó không phải chủ quan, cô quyết luận. Cô tự nhủ với bản thân những người Nurthene không suy nghĩ như thần dân của Đế chế. Hành động của họ được quyết định bởi những giá trị xa lạ với Mu và đồng loại của cô. Bị đẩy đến bờ vực diệt vong, người Nurthene đã không phó mặc bản thân cho cái định mệnh không thể tránh khỏi. 

Họ đã chống trả, như một con thú bị dồn đến chân tường. 

Chúng ta đã đánh giá thấp giống loài của thế giới này quá nhiều lần, Mu nghĩ. Làm ơn đừng mắc lại sai lầm đó lần nữa. 


Mùi ngải tây bốc lên nồng nặc, và tiếng gầm rú của đoàn quân đang kéo đến đã trở lên lớn đến nỗi Bronzi không còn nghe được những người xung quanh cầu nguyện cái gì nữa. 

Gã liếc sang trái và phải, đánh giá hàng ngũ lần nữa. Lũ hề đã làm tất cả như gã yêu cầu. Mặc dù trong thời khắc căng thẳng tột cùng, cùng với sự gấp rút nhường vậy, đại đội đã tập hợp một cách hoàn hảo. Họ đã sẵn sàng, trường thương và hoả khí kề sẵn trên vai. 

Bronzi đã sẵn sàng cược rằng Lũ hề sẽ là đơn vị quân sự đầu tiên đương đầu đợt xung kích của kẻ thù với sự chuẩn xác và kỉ luật. Cách mà Lũ hề thể hiện mình trong ba mươi phút tới sẽ là tối quyết định. Không hề có khả năng nào mà một đại đội geno có thể đánh bại cuộc tấn công này, nhưng nếu họ có thể cầm chân, hoặc ít ra làm chậm chúng, thì điều đó sẽ quyết định cái ngày đáng nguyền rủa này kết thúc ra sao. 

Một đại đội Outremar tiêu chuẩn, giương cao lá cờ hiệu Samarkand, vội vã vào vị trí bên cánh phải của Lũ hề, án ngữ một hàng cắt qua con đường tạm và một thung lũng bằng phẳng ở phía nam, hướng nhìn thẳng ra sa mạc. Đơn vị Outremar thứ hai, nhỏ hơn, nhưng được trang bị servitor vũ trang, tiến đến phía sau họ, và điện đàm báo cáo đơn vị thiết giáp Torrent số sáu cùng với bộ binh tùng thiết chỉ còn cách Lũ hề một hoặc hai phút. 

Cánh trái của Lũ hề là lớp tường công sự. Sự sắp đặt khéo léo của Bronzi và các thuộc cấp đã giúp Lũ hề được dàn khắp các điểm cao của địa hình không bằng phẳng trên bề mặt doanh trại. Họ nhận được những chỉ dẫn chiến thuật hợp lý từ điện đàm, và “cảm” cũng song hành cùng họ. Bronzi có thể thấy lính của mình tự thắt chặt hàng ngũ nhờ sự chỉ dẫn của Mu. 

Bronzi tự gật đầu với bản thân. Đại đội của gã đã sẵn sàng như mọi khi. Gã giơ cao thanh kiếm và nắm chặt trong tay. Đâu đó là tiếng khoá nòng được nhả ra. 

Làn sóng quân thù chỉ còn cách một phần tư kilomet nữa, và cơn bão bụi cuồn cuộn kéo theo chúng. Một đám lính Outremar đã bỏ chạy trước đó do bị đánh bật khỏi vị trí. Họ hoảng loạn chạy về phía hàng ngũ quân geno, qua các lán và hào đất trống không. Mấy thằng ngu tội nghiệp thế là xong rồi, Bronzi nhận ra. Chúng nằm gọn trong làn hoả lực, mà gã sẽ chẳng thể giữ lính của mình không bắn đủ lâu để đám Outremar đến được nơi an toàn. 

Chiến tranh buộc một người phải lựa chọn, những lựa chọn khó khăn. Ở Tel Utan, Quân đoàn Alpha đã cho thấy rõ những lựa chọn như vậy phải được thực hiện ra sao. Sự thương cảm chỉ là hành động dại dột, ngươi tha cho một mạng người với hậu quả là hàng trăm kẻ khác sẽ phải chết. 

Bronzi ngước lên lá cờ hiệu treo rủ trong không khí khô hạn. Phù hiệu gã hề không gian, vị thần lừa lọc Trisumagister, đang khoác lên mình bộ cánh sặc sỡ, một tay cầm chiếc gậy có gắn chuông, còn tay kia giữ chiếc đồng hồ cát. Vị chúa hề biết rõ sự may rủi độc ác và thờ ơ ra sao, và thời gian cho những kẻ phụ thuộc vào ả ngắn ngủi đến nhường nào. Bronzi tin rằng gã cũng hiểu Quý bà may rủi rõ như lòng bàn tay vậy. Mày trả tiền và hưởng thụ thời gian bên ả, nhưng cũng biết rõ ả sẽ tới bên thằng khác ngay khi mày cần nhất. 

Bầu trời trên đầu đã bắt đầu ngả sang màu máu. 

‘Geno!’ Gã hét lên. 

Đội quân đồng thanh đáp lại. Thời khắc của họ đã đến. 

Bronzi xoay vòng thanh kiếm trên không, cắt những đường nhanh và dứt khoát. Tín hiệu đầu tiên. 

Ở chân dốc bên phải, các khẩu đội cối bắt đầu thả đạn vào ống phóng và lùi lại, đầu nghiêng sang bên. Một loạt âm thanh phụt phụt trống rỗng bắt đầu vang lên. Đạn cối vút lên và dội xuống đội hình quân địch, với cự ly cực kỳ chuẩn xác. Bronzi quan sát tia lửa nhá lên từ những vụ nổ và gật đầu hài lòng. Mỗi vụ nổ lại thổi lên một luồng khói trắng và những mảnh xác lên không trung. 

Gã đưa kiếm lên trước và sau. Tín hiệu thứ hai. 

Các giá đại bác và hỏa lực có điều khiển bắt đầu vang lên chát chúa, khạc đạn điện từ và các tia las chói mắt về phía kẻ thù đang ùn ùn kéo đến. Những hàng chiến binh đầu tiên lập tức bị thổi bay. Khói và máu bốc hơi thổi ngược trở lại vào đám quân Nurthene, từng mảnh thịt đổ rào rào lên đầu chúng. Gã trông thấy một con thằn lằn đang phi nước đại bỗng lật ngửa, đè bẹp những chiến binh đang cưỡi trên lưng nó. 

Bronzi chém thẳng thanh kiếm xuống. Tín hiệu thứ ba. 

Hàng súng trường bắt đầu khai hoả. Âm thanh phát ra từ họng súng lách tách như tiếng cành cây gãy. Từng hàng một nhả đạn, theo hiệu lệnh của các bashaw và “cảm” của Mu, các hàng súng trường ngắm, bắn, ngắm, và bắn. 

Hiệu quả là vô cùng khủng khiếp. Năm trăm khẩu las cạc bin Anatolia, một loại súng liên thanh bắn tia las to bản được phát triển từ súng tiến công Urak-1020 từng là trang bị tiêu chuẩn của mọi đội quân trong Thời đại Xung đột. Chúng được đào tạo và khai hoả bởi những người lính chuyên nghiệp đến mức hoàn hảo để đốt cháy quân Nurthene. Lũ hề đặc biệt nổi tiếng về tài thiện xạ, một thực tế mà Bronzi rất lấy làm tự hào. Mỗi tay súng của Đại đội Hề đều là một thiện xạ theo tiêu chuẩn của quân đội Đế chế. Không một ai trong số họ lại không bắn hạ được mục tiêu đang di chuyển ở khoảng cách chín trăm mét. Bronzi thường xuyên duyệt các yêu cầu cho mượn một hoặc hai tay súng từ các trung đoàn khác để tổ chức đào tạo. Gã cảm thấy tiếc rằng Giaco Faben và Zerico Munzer, hai tay súng tốt nhất của gã, không ở đây sáng nay. Gã đã cho một trung đoàn Gedrosian ở Salkizor mượn mười lăm tháng trước. Lần cuối gã nghe tin, thì đợt tập huấn đã kết thúc, và họ đang trên tàu trở về. 

Hai tên khốn may mắn Giano và Zerico đã lỡ hết cuộc vui rồi. 

Các loạt súng đã tàn sát tám hàng đầu của quân Nurthene một cách chuyên nghiệp, đốn gục cả bộ binh lẫn kỵ binh. Mặc dù một số lính Outremar cũng bị bắn hạ, nhưng Bronzi cảm thấy mừng vì kĩ năng vượt bậc của thuộc cấp đã cứu được đa số. Đám Outremar hoảng loạn chạy vào bên trong hàng ngũ geno, reo hò mừng rỡ vì đã đến được nơi an toàn. Tche nhìn về phía cấp trên. 

‘Tiếp tục bắn,’ Bronzi gào lên, cố át đi tiếng ồn khủng khiếp. ‘Giữ vững đội hình cho đến khi không còn khoảng cách.’ Tche gật đầu. 

Bronzi nâng kiếm và chĩa về phía trước, tầm cao ngang mặt. Tín hiệu thứ tư. 

Đội trường thương, đan xen với đội hình súng trường, bước chân trái lên trước, và hạ giáo xuống tạo thành một hàng rào chết chóc. Các ngọn giáo được gia cường bằng xung lực trọng trường, chúng liên tục được kéo dài cho đến khi mỗi cây đạt đến 10 mét. Các giáo binh dùng bàn chân phải khoá chặt bộ phận đối trọng ở cuối thân giáo. 

Trường lực las ở đầu các mũi giáo bắt đầu nóng lên và bao bọc lấy toàn bộ lưỡi giáo. 

Lao thẳng vào đi, lũ khốn, Bronzi nghĩ, rồi chúng mày sẽ biết cách một đại đội geno nghiền nát chúng mày ra sao. 

Cứ như thể tuân theo mệnh lệnh, lũ Nurthene đã làm chính xác như vậy. 

Tiền quân của bầy quân khổng lồ tràn qua những mét đất trống cuối cùng, vẫn liên tục bị bắn hạ bởi những loạt đạn không ngừng nghỉ. Mười mét, năm, hai, và chúng vẫn lao đến, bất chấp thương vong. Cứ mỗi một người Nurthene ngã xuống, lại có hai tên khác lấp chỗ trống, rồi lại chết, và lại được thay thế bằng bốn tên khác. 

Quân Nurthene đã chạm tới hàng rào giáo binh. 

Những tên đầu tiên bị xẻ ra thành từng miếng. Những hàng tiếp theo bị xuyên thủng như thịt xiên. Các giáo binh geno hạ thấp trọng tâm trước lực va chạm, một số gồng mình và giãy giụa như cá mắc cạn bởi họ bị cây giáo dài nhấc bổng lên khỏi mặt đất, những người khác tuy cố gắng nhưng vẫn đổ sập xuống bởi khối lượng khủng khiếp xác chết đang kéo vặn mũi giáo xuống. Các khối đối trọng dần mất tác dụng trước áp lực đang đè nặng lên chúng, thân giáo gãy vụn còn lớp xung lực trọng trường hỗ trợ nhanh chóng bốc hơi. Các giáo binh bắt đầu dùng mảnh vũ khí gãy để đâm và chém vào cơn lũ đang ùn ùn kéo đến. 

Giờ thì chúng ta đã ở giữa trận chiến, Bronzi nghĩ. 

Cú va chạm của quân Nurthene và hàng ngũ geno tạo nên một chấn lực thổi qua Bronzi. Trong một khoảnh khắc, Lũ hề đã chặn chúng lại, như một con đập trước cơn lũ, nhưng áp lực gia tăng quá nhanh. Quân Nurthene dồn lại, hàng trăm dồn lên hàng trăm, càng lúc càng lèn chặt lên bức tường chiến binh geno. Ở những khoảng trống mà đội hình trường thương bị xuyên thủng, các chiến binh Nurthene ùa vào, xô đẩy và đâm chém. Các chú Hề ngã xuống, bị chém bởi những cơn lốc đao cong, hoặc bị xô ngã lên hàng ngũ phía sau. Những khẩu cạc bin bắn ở cự li gần một cách tán loạn. Bị đẩy lùi bởi hàng lớp người chết và hấp hối từ các hàng phía trước, Lũ hề cố gắng giữ vững đội hình. Xác của cả hai phe tạo thành một bức tường ghê tởm mà quân Nurthene đang nhanh chóng tràn qua. 

‘Rút kiếm, rút kiếm.’ Bronzi hét lên. 

Bashaw Fho, một trong các sĩ quan dưới quyền gã, xoay người để truyền lệnh. Một cây phi tiêu sắt cắm thẳng vào đầu khiến anh ta ngã sấp xuống. Tên của quân Nurthene đột ngột đổ xuống như mưa rào. Tất cả binh lính trong tầm mắt của Bronzi đều bị găm bởi ít nhất một phi tiêu. Bronzi cảm thấy một mũi tên sượt qua đùi phải và một cái khác cắm thẳng vào ủng bên trái. 

Gã gầm lên và tung người về phía trước, kiếm ở một tay, tay còn lại là khẩu ổ xoay Parthian. 

Lý trí đã rời đi nhường chỗ cho bản năng. Gã bắn khẩu súng ngắn và chứng kiến đầu một tên echvehnurth nổ tung toé. Gã đâm thanh kiếm cắt qua một cái sọ. Có gì đó đánh trúng gã ở vùng bụng. Choáng váng, gã lảo đảo, và chém gục một tên Nurthene bằng kiếm. Gã huých vai một tên bằng thân hình đồ sộ, và bắn vào đầu hắn để kết liễu. Gã xoay người, rồi đâm một tên khác vào ngực, và đã phải xoay kiếm thật mạnh mới có thể rút ra. 

Hai mươi giây của trận chiến trôi qua và súng của gã hết đạn. Gã ném nó vào một tên Nurthene. Khẩu súng văng trúng vào đầu hắn và nảy ra. Gã rút ra khẩu súng thứ hai, một khẩu đạn ghém sáu nòng dự phòng đã nạp đạn sẵn. 

Kị binh Nurthene đâm sầm vào một rừng người đang chém giết không phân biệt Nurthene hay Đế chế với một lực khủng khiếp. Những tên cưỡi kỳ đà thắt đai và lắc lư phía trên lớp bộ binh, nom như kị sĩ đang thúc ngựa lội qua bờ nước. Giáo binh móc được vài tên khỏi yên cương. Lũ kỳ đà không người điều khiển nhồng lên, đớp bừa bãi và quăng quật. Thêm những mũi tiêu lao vun vút xuống từ trong luồng không khí nóng, hạ gục hàng tá người. Mặt đất tua tủa những mũi tiêu như vụ mùa. 

Con cá sấu quái vật đầu tiên trườn vào tầm mắt từ trong luồng hơi xoắn hình trôn ốc. Bronzi chưa bao giờ thấy con vật nào to lớn đến vậy: cái đầu với kích cỡ của một chiếc speeder, còn thân thể thì sánh ngang một chiếc xe tăng của Đế chế. Đuôi nó dài tưởng chừng vô tận. Từ trên những chiến kiệu trên cái lưng khổng lồ, các cung thủ Nurthene bận lụa xanh và giáp lưới bạc phóng tên hết lớp này đến lớp khác. 

Những con cá sấu này đơn giản là không gì cản nổi. Lớp vảy đen của chúng đánh bật đạn bay vào và bẻ gãy cán giáo, và chúng chỉ đơn giản là cán qua bất kỳ thứ gì cản đường. 

Bronzi tra kiếm vào bao và ngắm bắn khẩu đạn ghém. Lớp vải trên lưng gã trĩu nặng, và gã hiểu nó đã thấm đẫm máu. Gã ngắm vào chiến kiệu của con cá sấu gần nhất, và khai hoả cả sáu nòng cùng một lúc. 

Bronzi tự làm đạn cho riêng mình, gã nhồi chúng thật chặt bằng dây cước xoắn, mảnh vụn adamantium và các viên bi đúc bằng hợp chất xygnite. 6 viên đạn này có đủ khả năng thổi tung chiến kiệu và xé nát tất cả mọi thứ bên trong. Đạn ghém và cáp xoắn cũng gây tổn thương cho con quái thú. Nó lắc mạnh, rồi chậm chạp chuyển mình với dáng vẻ đau đớn. Bronzi mở bung ổ đạn, các vỏ đạn bốc khói tự động văng ra ngoài. Gã nạp sáu viên nữa bằng bàn tay run rẩy. 

Con cá sấu quay về phía gã, nó hất tung một đám người lên không bằng cái mõm khổng lồ. Bronzi đóng buồng đạn lại và ngắm bắn. Gã bắn lần nữa, các mảnh văng bé xíu chết người của gã thổi bay cổ họng và vai phải con quái thú trong một cơn mưa máu và thịt. Nó đổ ập sang bên, cái mũi ủi xuống mặt đất như lưỡi cày, bốn chân co giật. Đuôi nó quất tứ tung và thổi ba tá cơ thể không may mắn lên không trung. 

Gã định nạp đạn lần nữa, nhưng không có cơ hội. Hai tên echvehnurth lao tới cùng với những thanh đao cong. Gã đỡ được nhát chém đầu tiên bằng khẩu súng hết đạn rồi buông súng để vật lộn với tên Nurthene. Hắn hét vào mặt gã, nhưng Bronzi đã giữ được thanh đao của hắn, kéo hắn lại gần và tung một cú húc đầu làm vỡ mũi. Người tên Nurthene mềm đi và Bronzi dùng hắn như một tấm khiên. Tên echvehnurth còn lại vung thanh đao nhắm vào Bronzi, nhưng thay vào đó hắn lại chém trúng lưng đồng loại. 

Thanh đao cong đột ngột thuộc về Bronzi. Gã rút thanh đao khỏi cái xác, xoay vòng và đâm vào tên echvehnurth thứ hai. Lưỡi đao dài đâm xuyên qua má trái và thoát ra từ phía sau hộp sọ. Bronzi rút lưỡi đao kì dị ra, và chém bừa vào một tên echvehnurth thứ ba đang lao đến từ phía bên trái. Gã chém trượt, nhưng dù sao tên chiến binh cũng vấp vào một cái xác chết và ngã dúi dụi. 

Tche túm lấy vai Bronzi. Khẩu súng ngắn của anh bắn gục tên chiến binh đó. 

‘Lùi lại, het!’ Tche hét lên. ‘Chúng ta phải lui lại!’

Bronzi biết Tche nói đúng. Thật hỗn loạn. Các hàng lối nghiêm chỉnh nay đã tan vỡ, và Đại đội Hề bị xé tan thành các nhóm cận chiến khi quân Nurthene tràn vào. Các khẩu đội cối bị bỏ mặc và áp đảo, và ở cánh phải, đội hình Outremar dường như đã hoàn toàn sụp đổ. 

Luồng khói bụi cuồn cuộn kéo theo đoàn quân Nurthene như tấm áo choàng nhanh chóng tràn qua vị trí của Lũ hề. 

Họ đã làm tất cả những gì có thể. Hurtado Bronzi cảm giác như họ đã chiến đấu trong suốt ba mươi hoặc bốn mươi phút, nhưng trên thực tế chỉ hơn mười phút đã trôi qua. “Cảm” thúc giục các chiến binh geno rút lui để tái vị trí. 

‘Làm đi!’ Bronzi gào lên với bashaw. ‘Ngừng chiến và rút lui!’ Gã đã mong rằng lính của mình có thể rút lui, tái tổ chức để rồi tấn công tạt sườn quân Nurthene. 

Nhưng làn khói bụi đã hoàn toàn bao phủ họ, còn các chiến binh Nurthene ở khắp mọi nơi. Gã chợt nhận ra còn sống mà chạy thoát đã là may mắn lắm rồi. 


#lore #warhammer40k #geno #quoccuongdo


Tuesday, 15 February 2022

 Hậu quả

Andy Clark

Dịch bởi: Quoc Cuong Do


‘Bắt giữ lũ phản bội.’

Mệnh lệnh quá khó hiểu và gây sốc đến mức Đại hiệp sĩ Dessima không thể thực thi ngay lập tức. Cô cố gắng định hình lại mệnh lệnh mình vừa nghe từ Cấm vệ trưởng Tyvar.

Toàn bộ chỉ huy đoàn của con tàu Lux-Imperatus hoảng hốt đến tê cứng khi nhìn vào hình chiếu đa chiều nổi lên trước mắt họ.

Hành tinh Khassedeur là đích đến đã khiến họ phải trải qua bao khó khăn thử thách, qua bao chiến trường rực lửa, vượt qua nanh vuốt của những cơn bão warp chỉ chực chờ nuốt chửng con tàu. Sứ mệnh của họ là đưa hai trung đội Brazen Drakes Greyshields đến quê nhà mới, và trao vào tay Chapter Master Kaslyn món quà vô giá từ Cawl.

Nhưng giờ đây, hình ảnh của Khassedeur đang hiện lên trước mắt họ.

Vụn vỡ.

Điêu tàn.

Cạnh đó là một hàng dài những báo cáo chiến lược, cảnh báo và lời kêu gọi hỗ trợ bằng tiếng low gothic. Đó là những báo cáo về tội ác dị giáo, phản loạn và sự hủy diệt. Chúng tràn ngập trước mắt của Dessima như thể mỉa mai cho những nỗ lực và khó khăn mà cô và đồng đội phải chịu đựng, xóa mờ đi niềm hy vọng mà họ đang ấp ủ.

Tất cả những thông tin này được vị Đại hiệp sĩ nắm bắt và xử lý chỉ trong nháy mắt. Thế nhưng, Tyvar còn nhanh nhạy hơn hết thảy, kể cả phi hành đoàn, thuyền trưởng Kachorkyn và các Vô hiệu nữ đứng bên Dessima.

Và thậm chí là cả Đội trưởng Gerion. Vị chỉ huy Greyshields quay lại, ngỡ ngàng chứng kiến Tyvar chĩa ngọn giáo vào mình. Ba chiến binh Brazen Drake đứng sau ông phản ứng cực nhanh, nhưng ngay cả những siêu chiến binh Space Marine cũng không thể sánh bằng sự nhanh nhạy của một Cấm vệ quân, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Họ cố chạm tới vũ khí hay giơ tay ra dấu hòa hoãn, không ai rõ. Nhưng dù thế nào, họ cũng phải đứng yên trước họng súng gắn trên mũi giáo của Tyvar.

‘Ngài Cấm vệ trưởng…’ Gerion mở lời.

Hẳn là biểu hiện của một người đột nhiên rơi vào tình thế hiểm nghèo, Dessima nghĩ, tay cô lần xuống chuôi thanh đại kiếm. Qua con mắt nhân tạo, Dessima thấy các chị em mình cũng đã sẵn sàng khí giới.

‘Ngươi không xứng gọi tên ta, Gerion,’ Tyvar nói, giọng nói của ông sắc lạnh như thép adamantine. ‘Ngươi không xứng nhìn vào ta, hay bất kỳ bề tôi trung thành nào của Hoàng đế. Ngươi đã vấy bẩn vì tội dị giáo, ngươi cùng tất cả anh em của ngươi sẽ bị giam giữ, cho đến khi một phát quyết thích đáng được đưa ra.’

Một cơn giận thoáng lướt qua khuôn mặt của Gerion, nhưng nhanh chóng ẩn đi sau nét mặt lạnh lùng thường thấy.

‘Cấm vệ trưởng, chúng ta chưa thể chắc rằng họ thực sự phản bội, Gerion nói. ‘Biết đâu đây là sự nhầm lẫn, hay là âm mưu của kẻ thù. Có lẽ vẫn còn những người anh em đang chiến đấu để bảo vệ danh dự của Brazen Drakes dưới kia. Chúng ta phải trợ giúp, chứ không phải bỏ rơi họ. Ngài ép chúng tôi phải buộc tội họ, thậm chí là bản thân chúng tôi mà không có chứng cứ cụ thể. Tôi không phải là kẻ có thói quen phản bội đồng hữu của mình.’

‘Và ta cũng không có thói quen nhắc lại lần hai,’ Tyvar đáp. ‘Buông vũ khí. Và ra lệnh cho các anh em của ngươi làm theo. Hãy biết quý trọng sự nhân từ ta dành cho các ngươi, bởi các ngươi đã bị kết tội Hereticus Diabolus Extremis.’

Dòng thông báo liên tục nhấp nháy bên dưới hình chiếu ba chiều, cùng với dấu kết tội của Hội Ordo Hereticus. Không thể có sự nhầm lẫn. Ngay cả Gerion cũng biết điều đó.

Không thể nào, Dessima nghĩ, cố kìm nén sự thất vọng và cay đắng cùng cực. Chúng ta bắt đầu hành trình với một mục đích. Một sứ mệnh. Sứ mệnh củng cố phòng tuyến của Đế chế trước bè lũ kẻ thù hung bạo. Vậy mà, thứ chúng ta nhận được là sự tha hóa và phản bội, là những kẻ không xứng đáng đón nhận niềm tin mà Hoàng đế dành cho chúng.

Bầu không khí trong buồng lái căng như dây đàn. Đội trưởng Gerion nhìn chằm chằm vào Tyvar, không có vẻ gì là sẽ tuân lệnh. Xung quanh Dessima, phi hành đoàn nhìn vào họ với vẻ mặt sợ hãi. Họ thậm chí không dám di chuyển, dù cô nhận thấy nhiều người trong số họ chỉ muốn bỏ chạy, hoặc ít nhất là trốn dưới bàn điều khiển. Dessima không có chung cảm xúc với họ - bởi các Nữ tu câm lặng cứng cỏi và kiên cường hơn gấp nhiều lần - nhưng cô hoàn toàn thấu hiểu.

‘Các người không hề cho chúng tôi cơ hội để tự bào chữa cho mình!’ một đồng đội của Gerion không thể giữ im lặng hơn nữa. ‘Chúng tôi không hề có tội! Chúng tôi đã chiến đấu một cách trung thành và giờ-’

Tiếng súng vang lên trong buồng điều khiển, tiếng nổ rền vang như cây búa nện xuống mặt kính. Chiến binh Brazen Drake vừa cất lời đã đổ gục xuống bởi loạt đạn phản trọng lượng. Ở khoảng cách gần như vậy, bộ giáp năng lượng không có hy vọng chống đỡ sự cuồng nộ đó. Máu bắn lên mình các Greyshield, phi hành đoàn và khắp căn phòng.

Bạo lực bất thình lình bộc phát. Các thiên thần máy rúc lên hồi còi báo động. Đèn báo chiến thuật chớp lên ánh đỏ, bao phủ toàn bộ buồng điều khiển một màu của chết chóc. Đại kiếm của Dessima đã tuốt khỏi vỏ. Ngay cả khuôn mặt của Gerion cũng méo mó vì giận giữ, ông rút khẩu súng ngắn hạng nặng ra khỏi bao.

Phi hành đoàn và lính gác không kịp phản ứng, mặc cho nhiều năm trời luyện tập và rèn giũa. Họ chẳng thể làm gì khác, bởi họ đang kẹt giữa trận chiến của các thiên thần, rõ ràng không dành cho người phàm.

Tiếng la hét thất thanh trộn lẫn với tiếng còi báo động. Những người mặc áo chùng dài cúi rạp xuống để ẩn nấp, tê cứng người vì sợ. Lính gác chớp mắt, ôm chặt súng trong tay, không biết phải xử lý ra sao tình huống mà trong mơ họ cũng không dám nghĩ đến.

‘Ta không cho phép nổ súng trong buồng lái!’ thuyền trưởng Kachorkyn gầm lên. Dessima thầm ngưỡng mộ lòng can đảm của vị thuyền trưởng dù cho điều đó là vô nghĩa.

Cầu cho sức mạnh để tắt các vì sao, và dòng chảy warp thôi cuộn sóng, cô thầm nghĩ và lao mình vào trận chiến.

Gerion giương súng và siết cò, và ngay cả khi viên đạn đang rời nòng, Tyvar đã nhanh chóng áp sát và đánh bật họng súng sang một bên. Đạn bay chệch hướng, một viên bắn trúng bộ điều hướng, viên còn lại cắt qua một người đang bỏ chạy, thổi tung anh ta thành một đống nội tạng bầy nhầy.

Cú đâm tiếp theo của Tyvar quá nhanh đến nỗi Dessima gần như không bắt kịp. Bằng cách nào đó, Gerion đã tránh được sang bên, nhưng không đủ nhanh. Một nửa tai của ông bị lưỡi giáo cắt đứt. Một bên má bị xé toạc bởi trường năng lượng, và Gerion gầm lên phẫn nộ.

‘Hỡi anh em, chúng ta đã bị phản bội!’ ông gào vào bộ thu vox, đồng thời nhảy sang bên và rút thanh kiếm năng lượng với huy hiệu rồng. ‘Coi tất cả những ai ngoài Đơn vị chúng ta là kẻ thù! Chiếm lấy tàu!’

Thật sai lầm, Dessima nghĩ, trong khi lưỡi kiếm của cô quét ngang họng một người anh em của Gerion; người Space Marine chỉ kịp giơ vũ khí trước khi bị cô hạ gục. Một kẻ khác vung chùy đánh gãy cổ một chị em của Dessima và quăng xác cô về phía đồng đội.

Sau đó hắn hướng họng súng về phía Cấm vệ Tyvar. 

Vị Cấm vệ trưởng di chuyển nhanh như chớp mặc cho thân hình mang giáp đồ sộ. Ông đỡ viên đạn bằng giáp vai, rồi vừa xả đạn bắn trả vừa áp sát đối phương.

Một viên để lại vết lõm trên cẳng tay của tên Space Marine trong khi ngọn giáo của Tyvar quét một đường với mục đích xẻ mũ giáp của anh ta ra làm hai. Nhưng nó bị lưỡi gươm của Gerion chặn lại, tao nên âm thanh chát chúa. Tên Space Marine bị thương chớp lấy cơ thối lui và nấp sau bàn điều khiển. 

‘Ngươi đã gây chia rẽ toàn bộ con tàu này, tên phản bội.’ Gerion buông lời sỉ vả trong lúc hai chiến binh lao vao nhau. ‘Ngươi đã quay lưng lại với những nô bộc trung thành của Hoàng đế. Ngươi đã giết hại anh em ta và đẩy ta đến bước đường cùng!’

‘Nguồn gien bại hoại trong cơ thể các ngươi mới là nguồn cơn,’ Tyvar đáp trả. ‘Ta là một Cấm vệ quân, ta là kẻ thừa hành của Hoàng đế. Nếu ngươi thực sự trung thành, ngươi đã buông bỏ vũ khí và chấp nhận tội lỗi. Nhưng ngươi lại đặt đồng bọn lên trên Hoàng đế. Bọn Astartes các ngươi vẫn luôn là vậy.’

Gerion xoay lưỡi kiếm, cố gắng đánh bật ngọn thương của Tyvar sang bên. Nhưng vị Cấm vệ trưởng có thừa khôn ngoan và sự khéo léo; ông vờ để mũi thương bị đẩy ra phía ngoài, lợi dụng lực quán tính tạo thành một đòn quét hiểm hóc bằng cán thương. Mạng sườn của Gerion bị đánh trúng, mạnh đến lỗi lớp giáp ceramite bị nứt toạc, gây tổn thương phổi trầm trọng.

Gerion bật người ra sau. Dessima chớp lấy cơ hội tấn công từ bên sườn và sử dụng hào quang vô hiệu để che mắt hắn. Hắn tuy không phải là một psyker, nhưng tiếp xúc gần với một Nữ tu câm lặng cũng có thể làm cho đối phương mất đi sức mạnh, ý chí và sự thông suốt trong đúng thời khắc cần kíp nhất.

Dessima vung kiếm, và Gerion chỉ kịp đánh bật đòn tấn công. Ngay lập tức, cô xoay kiếm nhắm vào chân của Gerion nhưng hắn kịp tránh trong tích tắc. Gerion không may mắn đến vậy trong đòn đánh tiếp theo, mũi kiếm đâm một cách chuẩn xác, xuyên qua giáp ngực vào thẳng một trong hai quả tim.

Tên phản bội khựng lại vì cơn sốc và đau đớn. Máu tươi phụt ra thành vòi khi Dessima rút kiếm khỏi ngực Đội trưởng và chuẩn bị cho đòn kết liễu. 

Nhưng Ngay trước khi Dessima vung kiếm xuống, một loạt đạn bolter nổ rát xung quanh cô. Dessima cúi gập người né tránh theo bản năng rồi quăng mình nấp sau một bàn điều khiển. 

Đạn nổ làm rung chuyển máy móc, những tia lửa điện rơi xuống xối xả quanh Dessima. 

Tyvar buộc phải thối lui vì loạt đạn. Ông dùng giáp vai đẩy bật đầu đạn, đồng thời nâng giáo lên bắn trả. Những thân hình nát bấy đổ ập xuống quanh Dessima. Hàng loạt phi hành đoàn và lính gác bị giết hại trong làn lửa đạn.

Dessima lộn người sang bên, ẩn mình phía sau bộ định hướng. Từ vị trí này, cô quan sát thấy cỡ nửa tá các chiến binh Brazen Drake tràn vào qua cửa sập để giải cứu chỉ huy của mình.

Khuôn mặt trắng bệch vì vết thương, Gerion và những kẻ sống sót tìm cách lùi về phía quân tiếp viện. Một vài lính gác can đảm nhắm bắn vào nhóm Space Marine chỉ để nhận lại phần thưởng là cái chết chớp nhoáng và khủng bố khi cơ thể họ bị xé nát bởi đạn bolter. Dessima ra dấu cho ba vị Thẩm sát quan đang ẩn mình gần đó. 

Đánh tạt sườn. Ẩn thân. Áp sát và phục kích chúng.

Chị em cô gật đầu và bắt đầu di chuyển. Họ luồn lách qua những dàn máy móc rách nát, bỏ qua tiếng khóc than đau đớn của những người phàm bị thương.

Tiếng súng tiếp tục rền vang. Dessima nhận ra vị Cấm vệ trưởng không hề trốn tránh khỏi hàng loạt đạn thù. Thay vào đó, ông tiếp tục lao lên, vượt qua làn đạn, mặc cho máu rỉ ra từ vết thương bên hông, còn một bên má thì bị xé rách. Khuôn mặt ông vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Chỉ có đôi mắt là hằn lên ngọn lửa phẫn nộ.

Cô không thể để mặc ông đơn độc chiến đấu với kẻ thù. Dessima lộn người và lao lên trước, cố gắng thu hút hỏa lực của chúng. Những đầu đạn bolter liên tục lao đến, nhưng cô tránh được tất thảy. Cô áp sát phía sau Gerion cùng đồng bọn, chuẩn bị giáng xuống một đòn chết chóc, nhưng hàng loạt đạn nổ cắt ngang.

Dessima cảm nhận được một thân hình to lớn màu hoàng kim lao đến. Các Space Marine quay đầu lại, hét lên thảng thốt, ngã rạp khi đầu và tay chân họ bị chặt đứt. Cùng lúc đó, các Thẩm sát của Dessima cũng tấn công. Cơn bão chém giết cuồng nộ đổ ập lên các Space Marine. 

‘Hoàng đế ơi, không!’ Gerion hét lên, giương súng lên bắn trả. Không để tên Đội trưởng kịp siết cò, Dessima xoay người và vung kiếm, cắt đầu một đồng đội của Gerion. Rồi cô hạ thấp người, quét một đường kiếm tầm thấp về phía tên Đội trưởng phản bội. Gerion vung kiếm đánh trả, lưỡi kiếm của hắn sượt qua Dessima gần đến nỗi cô cảm nhận rõ hơi nóng của luồng năng lượng. Cô thu người về thế thủ, nhưng điều đó đã không còn ý nghĩa. Vị Cấm vệ trưởng đột ngột xuất hiện, đâm lưỡi giáo thấu qua ngực của Gerion. 

Máu tóe ra từ vết thương chết người, tên Đội trưởng phản bội chỉ kịp thở hắt ra trước khi đôi mắt trợn ngược vô hồn.

Bằng sự khinh bỉ, Tyvar đạp lên xác hắn để rút ngọn giáo. Ông ra dấu chiến thắng với các Cấm vệ khác và các Vô hiệu nữ đang đứng trên xác của lũ phản bội, rồi quay lại nhìn Dessima.

Vị Đại hiệp sĩ thở dốc, lau đi vết máu trên thanh đại kiếm rôi tra vào bao. Qua hệ thống vox, cô nghe hàng loạt báo cáo về đụng độ giữa các Greyshield và lực lượng Đế chế trên khắp con tàu.

Chúng ta sẽ bắt đầu làm gì tiếp theo? Cô ra dấu cho Tyvar.

‘Chúng ta không bắt đầu gì cả, Hiệp sĩ,’ ông đáp, và đưa mắt liếc qua hình chiếu ba chiều vẫn đang nhấp nháy trên xác của hàng tá thuyền viên. Phi hành đoàn và sĩ quan lũ lượt rời khỏi nơi ẩn nấp, vẫn còn sốc và cầu khẩn với Hoàng đế. ‘Chúng ta không bắt đầu gì cả,’ ông nhắc lại, ‘mà chúng ta sẽ chấm dứt nó. Chúng ta sẽ không ngừng nghỉ, cho đến khi mọi Brazen Drake Space Marine, phải chết.’

Dessima ngập ngừng trong giây lát, rồi gật đầu.

Một nhiệm vụ mới, cô đáp. Một sứ mệnh mới. Sứ mệnh mà không thể bị phá hoại.

‘Đúng vậy,’ Tyvar trả lời. ‘Đã đến lúc chúng phải đối mặt với hậu quả do chúng gây ra.’